Lão Kiên gần nhà tôi, mới mua cho quý tử con Wave cờ biển 5
số, mới đét đèn đẹt. Ông con mới học lớp 10, đêm đéo nào cũng thấy phóng xe ầm ầm
qua nhà tôi.
Ông Kiên suốt ngày gầm gừ thằng con : " Đmm đi đứng cẩn
thận đi trong ngõ thì chầm chậm thôi không đâm vào người ta tao đéo có tiền đền
đâu". Mặc kệ bố dặn, nó vẫn đóng xe ầm ầm.
Thế mà vẫn đéo bị làm sao.
Một hôm, ông Kiên mượn xe con lên phố mua thuốc lào. Đéo hiểu
đi kiểu gì đâm vỡ con mẹ đầu ông già đi xe đạp !
Đen.
Ông bị đâm tên Đăng, nhà ở ngay đường tàu Lê Duẩn. Ông Đăng
vỡ đầu nhưng đéo chết hẳn, nằm thở õy thoi thóp trên viện Bạch Mai. Ngày hôm đó
có thấy người nhà ông Đăng vào bắt đền làm ầm lên. Ông Kiên giàu mà mất nết,
đéo chịu đền mặc dù ông đi sai.
Nhà ông Đăng sang đòi bắt đền, nhưng ông Kiên giở giọng cùn
: Bố mày có cái dái khô đây này mày có lấy thì lấy!".
Tất nhiên nhà ông Đăng đéo cần dái khô, cái họ cần là Tiền.
Cuối cùng lên phường, ông Kiên sai.
Sai thì phải đền.
Đền, có nghĩa là ông Kiên sẽ phải thăm lo cho ông Đăng trong
suốt quá trình nằm viện. Ông Đăng chết, ông Kiên đền 1 cục, rồi thôi. Nhưng ông
Đăng vẫn thở thì ông Kiên vẫn phải lo viện phí cho đến khi nào khỏi hẳn hoặc hẹo
hẳn. Ông Đăng bị vỡ đầu thấy bảo nặng lắm, nguy kịch, khó qua khỏi.
Khỏi cần nói cũng biết ông Kiên chỉ mong ông Đăng chết mẹ
đi.
Sáng sáng tôi thấy ông Kiên cắp cặp lồng đi ra đầu ngõ mua
cháo, mặt như đâm lê. Cả ngõ nhà tôi đều biết chuyện, mỗi lần thấy ông Kiên lại
hỏi chuyện làm quà :
- Thế giờ sao chú ??
- Cái địt mẹ thằng già nó đi sai còn ăn vạ, giờ tao phải lo
tiền viện cho nó chứ còn sao nữa !!
- Thế có bị nặng không ??
- Vỡ đầu mà đéo chết thế mới tài
Nói vài câu ông Kiên vội vã phóng lên Bạch Mai.
Tiền viện thì các bạn biết rồi đấy. Cảm cúm đểu thôi mà cũng
ti tỉ loại tiền thuốc chứ đừng nói là vỡ gáo như ông Đăng. Nào tiền thuốc, nào
tiền máu, nào tiền chăm ỉa đái, nào tiền chụp chiếu,... đủ thứ tiền.
Tiền đó ai chịu ? Ông Kiên !
Ông Kiên nổi tiếng cứt sắt, gặp phải vụ này đúng là thật hãm
lồn cuối năm. Rồi sáng nọ thấy ông Kiên vẫn cắp cặp lồng đi mua cháo, tôi chạy
đến hỏi :
- Chú Kiên !! Sao rồi ?
- Vẫn thế
- Vẫn chưa chết à
- Chưa
Từ ngày dính vụ này ông Kiên tốn tiền đáng kể, mặt lúc nào
cũng nhàu, người hom hem đi thấy rõ. Cả ngõ nhà tôi cứ ngồi buôn với nhau mong
ông Đăng chết mẹ nó đi cho xong. Chiều chiều cứ thấy ông Kiên ngồi ngoài cửa thở
dài, đứng lên ngồi xuống đi ra đi vào. Có khi ông Đăng chưa đi mà ông Kiên đã hẹo
trước vì căng-thẳng.
Có hôm tôi mới rỉ tai ông Kiên bảo :" Chú ! Hay làm mẹ
liều thuốc chuột".
Ông Kiên mới đăm chiêu :" Có khi tao vào bóp cổ thằng
già".
Nói vậy thôi chứ cả tôi và ông Kiên đều biết giết người thì
tù mút chỉ.
Số ông Đăng cao, vỡ đầu, hôn mê cả tuần mà đéo chết. Bà Lan
già khu tôi suốt ngày ngồi buôn với mấy bà trong ngõ bảo :" Tiên sư thằng
già, già khú rồi thì chết mẹ nó đi cho chú Kiên đỡ vất vả. Già đéo gì mà sống
dai thế?".
Nếu giờ ông Đăng chết, chắc chắn ngõ tôi ăn mừng.
Sáng sớm, lại gặp ông Kiên đi mua cháo, mọi người lại hỏi :
- Chết chưa ?
- Ông Kiên vẫn thở dài :
- Chưa chết.
Mua cháo xong ông Kiên lại lên viện.
Dầm dề 2 tuần, cứ thấy ông Kiên là mọi người hất đầu, có
nghĩa là Chết chưa?, ông Kiên nhíu mày, lắc đầu, nghĩa là Chưa chết.
Dạo này ông Kiên hay mua đồ về thắp hương, khỏi cần nói tôi
cũng biết ông đang cầu cho ông Đăng chết.
1 sáng nọ, đéo thấy ông Kiên đi mua cháo nữa. Chiều tối mới
thấy ông phóng xe về, mặt rầu rĩ :" Mẹ thằng già nó tỉnh rồi, nhưng bác sĩ
kêu quả này sống thì cũng ngớ ngẩn. Thế là lại chết tao thôi chứ còn gì".
Ông Đăng đã dần hồi phục, có vẻ như ông Kiên sẽ phải nuôi
ông Đăng dài lâu. Nhưng vài ngày sau thấy ông Kiên mặt phấn khởi lắm, hỏi ra mới
biết ông Đăng càng ngày càng khoẻ, đéo vấn đề gì. Nếu ông Đăng không việc gì,
ông Kiên đéo phải đền tiền nữa.
Càng ngày sức khoẻ ông Đăng càng tốt. Sáng chủ nhật tôi thấy
ông Kiên đi lên viện, tôi hỏi :
- Chú ! Sao rồi ?
- Thằng già khoẻ rồi, tao lên nốt hôm nay hoàn thành thủ tục
cho nó ra viện về nhà là xong đéo có tiền cặc gì nữa hết haha
Ông Kiên cười phấn khởi, tôi cũng hoan hỉ. Vậy là vận hạn của
ông Kiên cũng đã qua.
Đến tối hôm ấy, vừa về nhà thì ông Đăng tự nhiên lăn ra chết.
Dĩ nhiên, ông Kiên vẫn phải đền tiếp 1 cục to.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét