Thứ Hai, 27 tháng 8, 2018

Cơm chan nước mắt



Cứ đến 7h tối khi TV chạy nhạc nền thời sự là tôi lại nghe thấy tiếng bạt tai và tiếng trẻ con khóc ré lên.

Tiếng động phát ra từ bên nhà chị Hà và anh Long. Chị Hà không chỉ giỏi phang chồng mà còn rất quân phiệt với con. Chị Hà đẻ sinh đôi, 2 thằng bé con đc khoảng 4 tuổi, cũng ngoan nhưng mỗi tội lười ăn đến phát mệt.

Ngày xưa khi 2 ông con còn bé thì chị và anh Long cứ đến giờ ăn là lại mỗi người 1 đứa bế đi quanh ngõ để đút cho nó ăn cơm. Nào là làm chó, làm ngựa, làm ông ba bị, làm cô tiên để cho 2 đứa ăn hết đc phần cơm. Dần dần thành quen, ngồi nhà đéo chịu ăn mà cứ phải đi ra đường.

Đó là chuyện ngày bé, khi chúng còn nhìn đời với con mắt mộng mơ. Giờ lớn rồi, đời sẽ đéo còn đẹp nữa, chị Hà và anh Long cũng không còn rảnh lồn để ngồi à ơi từng thìa cơm đút vào mồm chúng. Nếu chúng đéo chịu ăn cơm, thì chị Hà sẽ cho chúng ăn đòn. Đòn toàn vào mồm luôn ấy chứ đéo phải đòn cò quay kiểu lấy roi vụt vào đít như mấy ông bà già hay doạ cháu vớ vẩn.

Có lần tôi sang chơi, ngồi chứng kiến chị Hà đang dứ dứ thìa cơm :
- Nào. Há mồm ra..
Thằng bé há mồm. Chị Hà đút cơm.
1 lúc chị lại giơ thìa cơm lên :
- Nào, hết chưa? Mồm đâu?
-  Ư ư..
- Mồm ??
- Ư hư
- MỒM !!!!!?
- "ĐỘP !!" " ĐỊT MẸ MÀY MỒM !!"
- É é é é é
- Câm ! MÀY CÂM !!! MÀY CÓ CÂM NGAY KHÔNG TAO TÁT CHO VỠ MẶT ??!!!!! CÂM MỒM
- Ư..ư ư ...
- Nào há mồm ra

Cứ thế. Bữa nào cũng vậy, người ta ăn cơm kèm rau kèm thịt. 2 ông giời con này thì đc chị Hà cho ăn cơm kèm bánh vả và tráng miệng với salat chửi. Mà chị Hà to béo phốp pháp, tay chị to, đầy đặn, chắc thịt, mỗi lần chị tát thằng bé mà tôi cảm tưởng như chúng muốn lồi cả mắt ra.
Cứ mỗi lần đánh chị lại oang oang :
- Tao nhờn với chúng mày để chúng mày nhờn với tao đấy à ? Đéo dạy đc rồi lại nghiện ngập hư hỏng giống cái thằng bố chúng mày rồi lại khổ tao đây này
Anh Long đang nằm xem phim ở ngoài nghe thấy vậy, liền tắt TV đứng dậy lẩn lẩn biến mất ra ngoài.

1 tuần 7 ngày. Ngày nào nhà chị cũng chiếu chương trình thực tế : Cơm chan nước mắt" của lũ trẻ. Cứ nghe thấy tiếng chúng nó khóc là biết nhà chị Hà đang ăn cơm. Mà lần đéo nào anh Long cũng bị lấy ra làm tấm gương xấu để răn đe cho chính thằng con trai của mình, thế mới đau.

 Có lần anh Long đéo thể chịu nổi tiếng khóc của lũ trẻ và những lời lẽ cay nghiệt của vợ mình nữa, anh mới gắt lên với chị Hà :
- Địt mẹ đánh nó ác thì ác vừa thôi. Con chứ có phải quân thù đéo đâu mà suốt ngày lôi nó ra đánh thế ??? Cơm ăn thì ăn mà đéo ăn thì nhịn con mẹ đi ! Chửi lồn gì mà chửi lắm. CHỬI CÁI CON CẶC BỐ MÀY ĐÂY NÀY !!!

Lời qua tiếng lại, anh Long cầm bát cơm ném choang phát xuống dưới đất !
Hay lắm ! Cuối cùng anh cũng vùng lên, anh đéo chịu cảnh hèn hạ bị áp bức nữa. Đàn ông phải thế !
 Thấy chồng đập phá đồ chị Hà mới chạy vào nhà rồi lại chạy ra cùng với cái tay đang lăm lăm con dao Thái Lan dài vãi lồn người lạ ơi !!!!! Địt mẹ anh Long thấy vậy chỉ kịp rú lên :" ỐI GIỒI ÔI " rồi chạy rẽ đất ra ngoài đường.

Tối đấy anh Long bị chị Hà đuổi 2 vòng quanh hồ Văn Chương. Chị bắt đc chị dí anh Long vào tường đánh cho 1 trận muốn bẹt cả đầu. Hôm đó tôi phải cho anh Long sang nhà ngồi nhờ rồi đi pha cho anh gói trà gừng nóng để anh uống cho hoàn hồn lại. Ngồi 20p mặt anh mới hồng hào lại và hết nói lắp bắp.

Từ hôm đấy trở đi anh Long phải tự cho bọn trẻ con ăn cơm chứ chị Hà không phải động tay vào nữa. Anh Long lại phải bế thằng bé đi ăn ngoài đường. Hôm thì 2 tiếng mới hết bát cơm, hôm thì anh bế nó sang bên Thổ Quan, mải ngồi xem người ta chơi xóc đĩa mà anh quên con mẹ cho thằng bé ăn.

Hôm qua anh Long đang bế con ra cổng công viên Lenin, thằng bé ăn mãi không hết bát cơm. Nó chưa ăn hết cơm thì anh Long chưa đc về nhà. Đổ đi thì đến đêm nó lại đói. Anh Long bực quá mới phệt cho nó mấy phát vào đít. Thằng bé khóc ầm lên. 2 bố con đang đứng giằng co nhau thì tự nhiên có 1 nhóm thanh niên trẻ trẻ lắm chuyện thấy thế liền xúm vào hỏi han. Chúng tự xưng là thanh niên đang đi làm từ thiện. Anh Long nghe thấy từ thiện là thấy mùi tiền, liền nảy số luôn, rầu rĩ kể :
- À... Có gì đâu. Thằng bé nó nhớ mẹ đấy các cô chú ạ. Mẹ cháu nó đi lấy chồng khác rồi. Đợt đấy mẹ nó bỏ nó ở đây rồi đi mất, thế là từ đấy đến giờ thằng bé nó cứ đòi ra đây khóc đợi mẹ về đấy các cô chú ạ..

Anh đứng kể 1 lèo, nào là ngày xưa cưới vợ đẻ đc 2 con, rồi anh đi khám bác sĩ bảo bị bệnh lao phổi sắp chết, rồi vợ thấy vậy liền bỏ anh đi lấy chồng khác để lại 2 đứa con nheo nhóc cho anh, rồi là tối nào chúng nó cũng đòi ra đây khóc đòi mẹ về, rồi là anh chỉ còn sống đc mấy tháng nữa, và còn cả trăm chi tiết bi đát mà ăn bịa ra.

Thế là hôm đấy anh đc lũ trẻ chụp ảnh lại rồi chúng cho anh 200 nghìn nói là cầm lấy mà đi mua sữa cho con . Hê hê đang yên đang lành tự nhiên lại có gần 10 điểm lô, :)) anh vui mừng phấn khởi.

Sáng nay chị Hà đi chợ ngồi buôn với mấy bà bán hàng mới thấy người ta bảo anh Long lên báo. Chị ấn vào đọc thì thấy đập vào mắt là cái mặt chó nhăn nhúm của anh Long cùng thằng bé con nước mắt nước mũi tùm lum trông đéo thể thương cảm hơn. Đúng chồng mình đây rồi ! Báo viết rằng vợ anh Long-tức chị Hà- đã chết, anh cũng đéo còn sống đc lâu nữa, hàng ngày anh hay đưa con nhỏ đi ăn xin vạ vật ở công viên, cuối bài là 1 số tài khoản kêu gọi nhận tiền hỗ trợ từ thiện cho anh Long.

Tối nay vừa xong tôi thấy anh bê bát cơm đứng ngoài cổng, nhưng không thấy thằng bé đâu. Hỏi ra mới biết bát cơm ấy là của anh chứ đéo phải của thằng bé. Chị Hà bắt anh Long ra ngoài này ăn, đéo cho ăn cơm trong nhà nữa, lang thang vạ vật như chính câu chuyện mà anh chia sẻ với bọn thanh niên hôm qua.

Con vẹt nhà ông Tân Hói.



Ngõ nhà tôi, 1 ngày có khoảng 3 trăm triệu thứ tiếng ồn.

Mỗi sáng chiếc loa rè rè trên cột điện đầu đường vẫn vang lên cái giọng lè nhè đặc sệt mùi lòng lợn tiết canh sáng sớm của ông tổ trưởng, sau đó là bài ca quen thuộc Làng Lúa Làng Hoa của 1 nữ ca sĩ giấu tên nào đó đc bật đi bật lại đến cả 500 lần.
Sau cùng là tiếng trẻ con khóc, tiếng khoan đục, tiếng ông già sau nhà cứ chủ nhật là lại mang xe máy ra rửa và thử bô. Các bạn có biết cái kiểu dựng chân chống giữa của xe lên và trợn mắt bặm môi vặn ga hết cỡ để nghe cái xe nó rú lên 1 cách hãi hùng không ạ ? Rồi là tiếng quát chửi, tiếng  bà đồng nát ngày nào cũng ngó đầu vào nhà tôi rồi hét to như còi hú :" NHÀ CÓ CÁI THÙNG RÁC THỦNG RỒI CÓ BÁN KHÔNG BÁC ƠI ????".

Ồn ào là thế, vậy mà ông Tân Hói sát nhà tôi lại mới mua 1 con vẹt về treo trước cửa nhà.

Vẹt- là 1 giống chim rất lắm mồm và mất trật tự !

Hôm đầu tiên ông Tân Hói mang con vẹt về, tôi vui lắm. Vì nghĩ rằng giữa 1 thế giới tra tấn lỗ nhĩ hãm lồn như vậy, có tiếng chim hót sẽ khiến tôi thảnh-thơi và relax phần nào.

Nhưng không. Địt mẹ con vẹt ! Tôi đã nhầm.

Theo tôi thì nó đéo phải chim, nó là còi báo động! 1 loại còi sai chức năng và lỗi phần mềm. Chim hót líu lo, còn con vẹt này nó kêu :" KẸC KẸC !!". 1 thứ âm thanh rất hãm lồn và khó ở. Nó kêu cả ngày, như chó vậy. Gà là loài vật dậy sớm và báo thưc mà cũng phải đến 4,5h sáng mới gáy, còn con quái thai này thì 3 giờ đêm đã kêu lên rồi cái địt mẹ nhà nó lắm nữa !!!

Ông Tân thích con vẹt lắm, ông toàn ngồi ngắm vẹt rồi thủ thỉ nói chuyện với nó, rảnh rảnh lại mang lồng ngâm vào chậu nước cho nó tắm. Rồi bóc hoa quả cho nó ăn. Có bà người trong Sài Gòn họ hàng gì đó của hàng xóm nhà tôi ở lại chơi, nhìn thấy con vẹt thích quá hỏi mua, ông Tân không bán. Nói chung nó như con đẻ của ông Tân Hói. Ông còn bảo với tôi là bọn vẹt khôn vãi lồn, nuôi lâu nó sẽ quấn chủ. Dù có ném con mẹ sang Bắc Cực thì nó cũng sẽ biết bay về với chủ.
Tôi thì lại cảm thấy cái bộ dạng của nó trông cứ hãm lồn kiểu gì. Tôi đéo thích bọn mất trật tự !

Rồi ông Tân Hói dạy con vẹt nói.
Cứ chiều chiều tôi lại thấy ông Tân ra đứng trước lồng vẹt ngửa cổ lên :
- Xin chào. Xin chào.. nói đi
- KẸC KẸCC
- Xin chào ..
- ...
- Xin chào !!
- KẸCCCC..

Cứ vậy suốt 1 tuần, ông Tân cứ Xin Chào thì nó lại Kẹc kẹc đáp lại. Địt mẹ nghe như Cặc Cặc vậy, đéo hiểu kiểu chim gì không biết.

Có hôm ông Tân đi làm, tôi đứng ở ngoài cổng mới ngó vào nhìn con vẹt 1 lúc. Rồi tôi cũng thử :
- Xin chào.. xin chào..
- KẸCCC
- XIN CHÀO !! Nói xin chào đê..
- .....
- Hê lô ?
- ...Kẹccc....
- Bông dua !?
- .......
- Địt mẹ Tân Hói !
- Địt mẹ Tân Hói... kẹc

Cái địt !!!!!!!! 🙂
Địt
Địt
Địt
Địt
Địt
Địt
Địt
Địt địt địt địt địt !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Đéo tin vào mắt mình , tôi liền thử lại 1 lần nữa :
- Xin chàoooo..
- ....
- Hê lô....
- KẸC...
- địt.mẹ.tân.hói..
- ĐỊT MẸ TÂN HÓI ĐỊT MẸ TÂN HÓI..

Ô hay nhỉ =))))))))))) vãi lồn vẹt. Tôi tức tốc chạy ngay về nhà gọi con Vá sang xem con vẹt:
- Vá Vá ! Sang tao cho xem cái này..
Tôi tiếp tục cho con Vá chiêm ngưỡng việc con vẹt chửi ông Tân Hói, 2 anh em cười như ma làm. Thế là con Vá mới ngửa cổ lên:
- Ê vẹt ! Địt mẹ Hương Tịt !!
- ...
- Hương Tịt ăn lồn ?!
- .. kẹc...
Con Vá quay sang tôi :
- Ơ sao nó ko nói
- Tao chịu.. đéo biết ...

Vậy là kể từ ngày hôm đấy, rình lúc ông Tân đéo có nhà, tôi lại chạy sang dạy nó chửi bậy và nói mấy câu bẩn thỉu thối tha =))) cảm giác hãm lồn khó tả, nhưng vui nên tôi cũng kệ =)))))))) Tôi còn dạy nó chửi mấy cái tên hãm lồn mà tôi đéo thích, nhưng oái oăm thay nó chỉ nói đc mỗi câu :" Địt mẹ Tân Hói !".

Bi kịch cũng từ đây mà ra. Cứ lần nào tôi đi qua để con vẹt nhìn thấy, nó lại kêu lên :" địt mẹ tân hói ! ĐỊT MẸ TÂN HÓI !".

Nếu ông Tân Hói thấy và biết việc đó, thì tôi,
ăn lồn các bạn ạ.
Thực sự tôi đéo nghĩ nó sẽ học đc câu đó nhanh đến vậy và tôi cũng đéo có ý sẽ dạy nó nói câu đấy, nhưng đéo hiểu nó bị làm sao cái địt mẹ nhà nó lắm nữa !! Trời ơi

Chuyện đéo dừng lại ở đấy, những lúc ông Tân Hói về nhà nó cũng lặp lại giai điệu ấy như 1 thói quen vậy.

Khỏi phải nói ông Tân cảm thấy hãm lồn đến mức nào. Có lần ông đang ra mở cửa đón khách vào nhà chơi, khách vừa vào nhìn thấy con vẹt liền bảo :" Anh Tân có con vẹt đẹp quá nhỉ".
Y như rằng con lồn lại hét toáng lên :" ĐỊT MẸ TÂN HÓI ĐỊT MẸ TÂN HÓI !!".

Tức nước thì cháy bình, ông Tân quyết định bán con mẹ nó vẹt đi. Chim chóc máu lồn ! Dẹp, dẹp con mẹ hết. Ông Tân gọi bà Sài Gòn hôm nọ sang để bán con vẹt. Bà ý sang ngắm con vẹt 1 lúc, nguyễn y vân, nó lại nghiêng đầu :" Kẹc Kẹc.. địt mẹ Tân Hói..."
Bà đó trợn mắt lên :
- Trời anh Tân anh dạy nó nói gì kì vậy ?????
Ông Tân đéo nói gì, đứng cười gượng, mặt như đâm lê. Thiếu mỗi nước ông cắn chết con Vẹt.

Và tất nhiên là đéo ai muốn mua 1 con vẹt như vậy cả.

Cuối cùng cay quá ông Tân mang ra chỗ ông ý mua con vẹt rồi khiếu nại :
- Anh !! Anh xem vẹt kiểu gì mà nó cứ chửi em thế này ???
- Đâu ? Làm sao ????

Thế là ông Tân lại cầm cái que khều khều cho nó chửi mình 🙂 địt mẹ thề dị vãi lồn =))))))))) đéo chịu dừng lại ở đó, ông Tân quên con mẹ mất mình đang đứng trong 1 rừng vẹt. Đcm khi con mặt lồn kia cất tiếng thì cũng là lúc 1 tràng :" Địt mẹ Tân Hói " thi nhau kêu lên của những con hãm lồn khác. Kiểu chúng nghe thấy tiếng đồng loại và đáp trả lại, bản năng tự nhiên ấy mà 🤗

Kết quả là ông Tân bán lại con vẹt cho cửa hàng với giá bằng 1 nửa giá mua. Và từ đó ông ấy cũng dí lồn vào chim với chóc.

Chuyện là thế này. Sáng nay ông bà thông gia sang nhà ông Tân Hói chơi. Cũng đúng sáng nay, con vẹt ông Tân bán lại cho cửa hàng chim cảnh, bị sổ lồng. Và chuẩn như lời ông Tân nói, vẹt rất khôn, nếu nuôi lâu thì sẽ tự biết đường tìm về.
Ông Tân và nhà thông gia đang ngồi nói chuyện, bỗng ông thông gia mới quay ngoắt ra ngoài :
- Ô anh ơi có con chim đẹp quá đậu ở ngoài sân kìa !!
Giữa thanh thiên bạch nhật, con mặt lồn kêu lên : Địt mẹ tân hói.. kẹc kẹc..

Hành trình cai nghiện của anh Long.




Cạnh nhà tôi có anh Long. Trước anh Long nghiện lòi mắt. Giờ thì anh hết nghiện rồi, nhưng bỗng nhiên sáng nay đi ra đầu đường nhìn thấy cái xi lanh nằm chỏng chơ dưới cột điện tôi lại nhớ đến anh Long, thời mà anh đang nghiện trong giai đoạn cao trào nhất.

Khoảng những năm 200x, anh Long suốt ngày bị vợ doạ tống đi trại cai nghiện. Khi ấy anh tâm sự với tôi, bảo :
- Nó mà dí anh đi cai nghiện anh uống con mẹ thuốc chuột chết trước cửa nhà cho nó xem.

Nhưng mấy lần chị Hà - vợ anh Long bắt anh đi cai nghiện thì tôi chỉ thấy anh trốn đi mất hút mấy hôm hoặc 1 tuần rồi lại vác mặt về chứ không thấy anh mua thuốc chuột.

Có lần anh Long đang ngồi chơi đầu đít với tôi thì đầu ngõ có bóng chị Hà đi cùng 2 3 người nữa thấp thoáng. Anh Long đứng phắt dậy hớt hải :
- Địt mẹ con khốn nạn lại gọi người đến tóm tao đi trại đấy. Anh đi nhé !
Thế là anh Long lẩn mất.

Lần thì chị Hà đi chợ về thấy chồng đang nằm ngủ , chị vội quay đầu đi gọi cán bộ vận động cai nghiện ở phường. Về đến nhà thì lại đéo thấy anh Long đâu nữa, đm tài thật. Như ma !

Sau vài lần, chị Hà chối, cũng đéo thèm gọi người đến để bắt/vận động anh Long đi cai nghiện nữa, để kệ vậy muốn thế đéo nào thì thế. Song song đó thì chị cũng cắt con mẹ khoản tiền tiêu vặt của anh Long mà chị đang trợ cấp. Đại khái là muốn hút muốn chích thì tự đi mà kiếm tiền, tao đéo cho nữa.

Thiếu gạo thì có thể anh Long sẽ sống đc, nhưng thiếu thuốc thì khác đéo nào bảo Long ơi mày đi chết con mẹ mày đi. Không đầu hàng trước số phận, anh Long bắt đầu đi quay quắt.

Mới đầu anh mang cái hộp gỗ to mà đéo ai biết bên trong đấy có cái gì ra ngồi đầu đường dựng biển sửa xe đạp. Ngày đầu tiên thấy anh kiếm đc 2 3 chục nghìn, vài ngày sau thì bắt đầu thấy anh mang xe về nhà sửa cho khách, nghe vẻ công việc thuận lợi. Đến khoảng tròn 1 tuần thì tôi thấy có bà già đứng dựng xe đạp trước cửa nhà anh Long chửi ông ổng. Tôi hỏi có việc gì thì mắt bà sáng quắc lên :
- Tiên sư bố thằng chó đẻ nó sửa xe cái kiểu mất dạy gì mà tao đang đi thì bánh nó rơi mẹ ra khỏi xe làm hôm nay tao tí thì chết.
Hoá ra anh Long đéo biết sửa xe.

Sửa đéo đc, thì anh chuyển phỏm sang phá. Hôm nhà bà Hải trong ngõ tôi đập đi xây lại, anh Long vác búa sang xin 1 chân phá tường. Bà Hải trả cho anh 50k/ngày. 50k ngày đó là đã đc 1 phát xì ke phê trợn cả mắt, thấy vậy nên anh Long đã không bỏ qua cơ hội đó.

Nhưng các bạn ạ, xây nhà phá đường là nghề của sức dài vai rộng chứ đéo phải là việc dành cho nghiện. Người ta đập 1 phát là đổ cả mảng tường cao cả mét. Anh Long gồng đít bặm môi đục đục đẽo đẽo mãi mới đc 1 lỗ nham nhở, đến cái lỗ lồn còn to hơn thế . Xong đéo hiểu đục đẽo kiểu gì lại phá con mẹ cả sang nhà bên cạnh. Cuối cùng chị Hà phải đền mất mẹ 200k sửa lại. Chán. Đéo đc việc gì.

Rồi sau suốt khoảng thời gian đó, anh Long làm gì cũng không ai rõ. Chỉ biết dạo đó ngõ nhà tôi cả ngõ bên cạnh và các khu vực xung quanh mất cắp vặt nhiều, đéo hiểu có phải do anh Long không nữa.

Một buổi chiều nọ anh Long thấy con bé ở ngõ dưới dắt chó đi ăn sáng. Anh ngồi ăn trứng vịt lộn, cùng bàn với nó. Con bé ăn phở, cứ ăn đc 1 miếng thì nó lại đút cho con chó 1 miếng- bằng chính chiếc thìa đấy đcm tởm. Anh Long nhìn thế mới lẩm bẩm :" Đm đúng là ngu. Thìa mình ăn lại đi ăn chung với chó !".
Con bé nghe thấy vậy liền khỉnh khỉnh nói bâng quơ :
- Ngu còn hơn nghiện !
Anh Long câm mồm ngay lập tức.

Sau vụ đó có lẽ anh Long thấy danh dự mình bị chà đạp, anh quyết tâm cai nghiện. Anh nói rằng anh sẽ tự giác đi vào trung tâm cai nghiện, anh chán cảnh hút hít rồi để trẻ con nó khinh rẻ rồi, anh sẽ thay đổi-vì vợ, vì con.
Quyết tâm là thế vậy mà tuần đéo nào tôi cũng vẫn thấy anh phê đều đều. Lần nào chơi xong anh cũng hay ngồi ở trước sân nhà, mắt dại cả đi dãi dớt chảy hết mẹ cả xuống áo. Mỗi lần khoảng hơn 1 tiếng. Phê thế này thì đéo hiểu bao giờ mới cai đc.

Cuối cùng ở phường nhà tôi có phong trào vận động các thanh niên nghiện đi cai, đéo tự giác thì sẽ có người đến tóm cổ lôi đi. Khổ nỗi cả ngõ mỗi mình anh Long nghiện, thành ra anh đc vào diện để ý sát sao.
Cảm thấy đéo thể chày cối đc nữa, anh Long bảo với tôi là sẽ mua cái xích tự xích chân mình ở nhà để tự cai.

Hôm sau tôi sang chơi thì thấy anh Long đang bị xích chân như con chó ngồi chỗm chệ trên giường, đống chăn xung quanh anh quây gọn vào trông như ổ chó đẻ. Anh nhìn tôi với ánh mắt trân trối :
- Theo mày thì anh có cai đc không ??
Tôi nhún vai :
- Em chịu. Chắc là đc...

Ngày đầu tiên, anh Long ở nhà, cơm ăn 3 bữa. Rảnh rang anh Long còn ngồi vẽ tranh, hát hò yêu đời lắm.
Anh bảo tôi rằng anh sẽ viết nhật ký về cai nghiện cho tôi xem. Mỗi ngày viết 1 tí, rảnh mà !
Ngày thứ 2, tôi đã bắt đầu nghe thấy tiếng xích kêu lên loẻng xoẻng và tiếng thở dài thườn thượt của anh Long. Tôi biết rằng anh đang bứt rứt vì vật thuốc.

Ngày thứ 3 vợ anh Long để quên nồi canh đang nấu bằng bếp ga rồi khoá cửa đi đón con. Nồi canh sôi trào nước ra chảy mẹ xuống tắt lửa. Nhưng ga thì vẫn xì ra đầy cả phòng. Anh Long ngửi thấy vậy nhưng mà chân đang bị xích nên anh đéo chạy đc. Anh liền rú lên như chó dại cho cả ngõ đều nghe thấy. Mọi người ở ngoài hô hào phá cửa để cứu anh Long ra.

Tôi vẫn nhớ như in cảnh tượng hôm đấy ở bên ngoài mọi người phá cửa rầm rầm, bên trong thì tiếng xích kêu lên kình kình liên hồi cùng tiếng hú của anh Long ở bên trong nhà. Anh Long đang cố gắng vùng vẫy giật xích để thoát thân, mọi người thì cố gắng phá cửa xông vào. Càng ngày tiếng anh Long rú lên càng to :
- ÓI DÒI OIIII ĐỊT CON MẸ MÀY HÀ ƠI MÀY GIẾT TAO THẬT RỒI HÀ ƠI LÀ HÀ ƠIIIIII

Nghe tiếng kêu la tuyệt vọng của anh Long mà tôi rụng rời cả chân tay. Giả dụ bây giờ mà có 1 tia lửa phát ra là anh Long thành chó thui. Hoặc kể cả không cần lửa thì anh Long cũng thành chó chết , vì ngửi khí độc

Vào đến trong nhà thì tôi thấy anh Long đang lịm đi trên giường nằm co quắp như Tôn Ngộ Không bị nhúng vào nồi lẩu. 1 lúc sau chị Hà mới hớt hải chạy về đưa chồng vào viện.

Tối hôm ấy nhìn anh Long nằm bất động thở oxi trong viện, tôi nghĩ có khi quả này anh đi hẳn. Thôi thì số, anh sống dặt dẹo như thế cũng khổ, thà đi cho nhẹ nợ trần.

Nhưng anh Long chỉ nằm đó 2 ngày rồi bật dậy, đéo chết, thế mới tài.
Bất giác tôi tự nhiên hình dung ra anh giống như con gián vậy.

Sau quả đó anh Long bảo tôi số anh là số nghiện rồi, đéo cai được nữa. Có lẽ cũng sau vụ đấy mà sức khoẻ anh Long yếu đi hẳn hay sao mà tôi không thấy anh lang thang ngoài đường nữa, cũng hết hẳn vụ mất đồ vặt của dân quanh ngõ. Mỗi lần vật thuốc anh Long lại lôi rượu ra uống, rượu thì rẻ hơn thuốc phiện thật, uống cũng bớt thèm hút chích hơn.

Cuối cùng cai đc thuốc phiện thì anh lại nghiện con mẹ nó rượu, nát và nẫu hơn vạn lần.

Truyền thuyết về Hương Tịt hãm tài thuở ấy.


Ngày xửa ngày xưa, trong phường nọ. Có một cô bé tên Nguyễn Vá, em gái của Trần Bơm.

Vá có một người bạn xấu xí hãm lồn tên Hương Tịt.
Sở dĩ gọi là Hương Tịt là bởi Hương hãm tài, vía Hương đen, đen kiểu cái đèn cũng lôn. Cứ việc gì mà có bóng dáng của Hương, coi như chết toi đéo ngóc được đầu dậy.

Có 1 đợt nọ vào những năm đầu thế kỉ 21, Vá kinh doanh bán bún đậu mẹt bên bờ hồ Văn Chương.
Nghề bún đậu chọn Vá vào 1 buổi tối thứ 7 mưa rơi rả rích, vá ăn hơn 200 điểm lô. Ngay lập tức Vá nghĩ đến chuyện lấy số tiền đó khởi nghiệp. Vá lên chợ Ngô Sĩ Liên mua ghế nhựa bếp than và đi nhập hàng về bán bún đậu.

Gánh bún đậu của Vá rất đông khách vì bún nhà Vá ngon, đậu nhà Vá giòn, thịt nhà Vá tươi và mắm tôm  nhà Vá đậm mùi thối tha. Chỉ có vài cái ghế nho nhỏ, 1 gánh thúng hàng mà 1 ngày Vá bán lãi cả tiền triệu. Vậy là đủ biết gánh bún đậu của Vá bán chạy như thế nào.

Khi đang trên đỉnh cao sự nghiệp bún đậu mắm tôm của mình, nhìn thấy Hương Tịt bạn mình vẫn đang ăn bám mẹ già ở nhà, hàng ngày vẫn ngủ trương lồn đến tận 11h trưa và ưỡn ẹo đi chơi với zai đến tối muộn mới về, vốn là 1 người đức độ nhân ái, Vá mới ngỏ lời mời Hương Tịt hà chung vốn và bán bún đậu cùng mình.
Hương Tịt nghe vậy gật đầu như bổ củi.

Hôm sau, ngày đầu tiên Hương Tịt đi bán hàng, trời đổ mưa to.

Mưa to, thì người ta sẽ nằm ở nhà, ngủ, xem phim, chui xuống bếp úp mì tôm, chứ hơi lồn đâu mà vác mặt đội mưa ra ăn bún đậu vỉa hè, đúng không ạ ?
Và dĩ nhiên hôm ấy gánh hàng bún đậu của Vá ế.

Hương Tịt mới nhìn Vá rồi cười :
- Mưa là báo hiệu cái tốt, mưa là lộc. Làm cái đéo gì mà gặp mưa cũng tốt cả mày ạ, yên tâm là quả này lộc lá đéo để đâu cho hết, mày cứ nghe tao. Hôm nay mưa thì nghỉ 1 hôm, lấy sức mai mà bán có mà không kịp nghỉ ấy.

Nhìn bạn mình kỳ vọng, Vá cũng thấy hứng khởi, cả 2 ngồi nhìn mưa và vẽ ra 1 tương lai tươi tốt. Đến tối mịt đôi bạn mới về, Hương Tịt không quên dặn Vá hãy giữ sức chuẩn bị cho ngày mai vì bắt đầu từ mai trời tạnh ráo sẽ đông người đi ăn bún đậu.

Nào ngờ đâu, mưa con mẹ cả tuần.

Mưa to rào rào, mưa thối đất thối cát, mưa từng cơn từng cơn như muốn tát vào mặt lồn con Hương Tịt hãm tài.
Lúc này Vá buồn lắm, vì ế hàng, ế thì đéo có tiền. Nhưng Hương Tịt vẫn không hề nản chí, khuyên bảo Vá :
- Mùa này là mùa mưa, không thể bán hàng kiểu phụ thuộc vào thời tiết như thế đc, có khi tao về xin tiền bà già, tao với mày đi thuê nhà bà Lan già rồi bán ở đấy, mưa không đến mặt nắng không đến đầu. Bán lãi như thế thì không sợ lỗ đâu, mình phải có gan làm giàu mày ạ, cố lên...

Vá lại trầm ngâm, cô nghĩ rằng chẳng có thành công nào mà không chông gai. Không chịu thua trước thời tiết, Vá quyết định đi thuê mặt bằng, dí lồn vào bán vỉa hè nữa haha, tội đéo gì phải suy nghĩ cò con, chơi chết mẹ nó đi !

Nói là làm, Vá đi vay lãi múc họ 10 ăn 75 cắt cổ vãi lồn ra, Hương Tịt thì về nhà xin tiền mẹ già nói là lấy tiền đầu tư kinh doanh bất động sản.
Mấy hôm sau trời tạnh mưa, Vá và Hương Tịt đi sang nhà bà Lan già hỏi thuê tầng 1 nhà bà để bán bún đậu, đàm phán thành công, đôi bạn nhận chìa khoá ra về, hẹn ngay ngày mai sẽ đi mua bàn ghế xịn để dọn về cửa hàng mới.

Sáng hôm sau Vá và Hương Tịt đèo nhau lên hẳn chợ Đồng Xuân để mua bàn ghế xịn về bán bún đậu.
Ấy vậy mà mới đi đến Hàng Bài, đôi bạn bị xe đâm trẹo con mẹ cả tay 🙂 thằng chó đẻ oto đi ẩu vượt đèn đỏ. Oto đéo sao, Hương Tịt đéo sao, cái xe đéo sao, mỗi Vá bị trẹo tay phải đi bó bột 🙂 🙂
Địt mẹ nó đen , đen vãi lồn, nhưng Vá vẫn đéo chịu đầu hàng, Vá đéo bỏ cuộc. Vá nghĩ đen lằm mà đen lốn mãi như thế đc, chỉ là ông trời đang thử thách Vá mà thôi. Vá vẫn tiếp tục, đợi đỡ tay Vá sẽ đi bán hàng tiếp, sợ lồn

3 ngày sau Vá bắt đầu khai trương cửa hàng Bún đậu mẹt "Vá Hương Tươi".

 Ôm 1 bên tay bó bột, Vá cần mẫn ngồi rán đậu, gắp thịt. Hương Tịt phụ bạn xếp mẹt, bưng bê.
Ngày đầu khai trương mà khách ra vào tấp nập, bởi lẽ lâu lắm rồi dân Văn Chương mới lại đc ăn bún đậu của Vá. Đôi bạn thấy vậy thì phấn khởi lắm, ngay buổi chiều hôm ấy Hương Tịt đề xuất là phải nhập thêm hàng về để bán. Vá gật đầu cầm điện thoại gọi ngay cho thằng cu ẻm mang đến thêm 2 thùng mắm tôm xếp vào trong cửa hàng, ngày mai Vá sẽ tăng số lượng bún và đậu lên nhiều hơn.

Buổi chiều hôm ấy dọn dẹp xong xuôi đôi bạn ngồi đếm tiền lãi, con số lên đến cả triệu. Hương Tịt thấy vậy sướng rung cả mề hê, Vá cười ré lên như xé bạt, mãn nguyện vì công sức của cả 2 bỏ ra đc đền đáp xứng đáng, một tương lai rộng mở đang đón chờ, Vá và Hương Tịt sẽ xây nên 1 đế chế bún đậu hùng mạnh trong cái khu Văn Chương này ahahaha.

Đêm hôm ấy, quán bún đậu Vá chập điện, cháy con mẹ nhà.
...
Nửa đêm tiếng người dân hò nhau gọi cứu hoả, người cầm chậu người cầm xô chữa cháy. Vá và Hương Tịt đứng nhìn ánh lửa bập bùng chết lặng, có tiếng ai đó hô lên thất thanh :
- CÁI ĐỊT MẸ HAI CON ĐĨ KIA ĐÉO DẬP LỬA ĐI CÒN ĐỨNG NHÌN ĂN LỒN À ĐỊT MẸ CHÚNG MÀY CHÁY HẾT SANG NHÀ KHÁC BÂY GIỜ !!!!!

Sau vài giờ, lửa đã đc dập, chỉ còn lại 1 bãi chiến trường tan hoang như vừa có 3 châu lục chiến tranh bắn nhau trong đó. Những lọ mắm tôm được lửa nung nóng, bục con mẹ nó ra, và được những xô nước của người dân dội vào, trôi lênh láng ra ngoài, khắm lằm lặm.
2 thùng mắm tôm đậm đặc của Vá chảy hết ra nhà, ra ngoài đường, từng dòng.

Tất nhiên là mùi mắm tôm ở trong bát nó sẽ khác bọt hoàn toàn với mùi mắm tôm rơi vãi xuống đất.
Một mùi thối khắm bao trọn quanh khu dân cư bờ hồ Văn Chương. Cả đêm ấy đến tận sáng hôm sau, tận vài hôm sau nữa toàn dân ở đó phải ngửi mùi mắm tôm, nhức đầu vãi cả lồn, mọi người cứ réo tên con mặt lồn Vá cả con mặt lồn Hương, 2 con mặt lồn đéo được nước gì tra tấn cả khu sống trong mắm tôm.

Hương Tịt buồn lắm, Vá cũng đéo hề vui. Cả 2 ngồi nhìn nhau chối tỉ.

Bà Lan già sau quả đó thì dẹp dẹp dẹp dẹp đéo cho thuê nhà nữa, đcm nhà người ta ở mãi đéo sao 2 con mặt nộm vừa đến thì cháy, đéo hiểu sao. Không có mặt bằng, nản chí, Vá đéo bán bún đậu nữa, Hương Tịt cũng quyết định trở về với cuộc sống ăn bám mẹ già, bún đậu máu lồn !!

Nhưng còn số nợ mà Vá vẫn đang còn đấy , bún đậu có thể đéo bán chứ nợ mà đéo trả thì chúng nó cho ăn cứt chứ đéo đùa đâu. Nghĩ vậy Vá lại về ngồi tính sổ lô, đánh đề trả nợ.

Tối hôm ấy Vá trúng 200 nghìn tiền đề ehehe ngon, đời lại tươi. Vá đã có vốn để phang lô trả nợ.

Với cái đầu soi cầu chuẩn hơn máy, Vá ăn lô thông 3 ngày liền. Trong phút giây Vá chợt nhận ra mình có duyên với lô đề hơn là bún đậu, đúng vậy, bún đậu cái máu lồn ! Vừa mệt vừa đéo đâu vào đâu mua bực vào người. Vá sẽ giàu vì lô !! Đánh lô lấy tiền làm vốn rồi Vá sẽ nhận ôm lô chuyển số, chẳng mấy mà giàu ahahhahahahahahahhahaha.
Ăn lô thông đến ngày thứ 3, chỉ còn hơn 10 triệu nữa là Vá sẽ trả đc hết nợ.

Tối hôm sau, vá soi ra con 43. Hôm nay theo cầu, chắc chắn đề nổ 43. Vá vét tiền đang định gọi cho chủ lô thì bỗng Hương Tịt gọi điện đến cho Vá :
- Alo !!
- Ừ ?
- Vá à ??
- Ừ
- Ừ
- Gì đấy ?
- Tao Hương đây
- Làm sao ?
- Này...
- Ừ ?
- Tao bảo
- Thế cái địt mẹ mày có nói nhanh không ??? Ô hay ??
- Mày trả hết nợ chưa ?
- Chưa. Mày xin đc tiền rồi à ? Đâu đưa đây tao trả nốt cho chúng nó cho xong
- Không mày điên à. Tao chưa có tiền đâu nhưng hôm qua tao nằm mơ mày ạ !! Này nhé tao nằm mơ tao với mày đang bán bún đậu thì có 1 bà béo đi máy bay vào ăn bún đậu xong bà ý cho tao 86 triệu bảo là mang đi trả nợ mày ạ. Tao nghe thấy rõ bà ý bảo cầm 86 triệu đi trả nợ, như thật ấy chứ đéo như mơ. Đấy, mơ thấy máy bay thì đánh con 43 mày ơi, nghe tao bạch thủ con 43 đi lấy tiền mà trả nợ, có khi còn thừa ra mà ăn chơi ấy chứ... đánh đi, chẳng mấy khi tao mơ đâu mà tao mơ chuẩn lắm lần trước cho thằng Nam số xong nó trúng mua oto luôn nhớ không ?? Đánh đi nhé lâu lắm rồi tao mới mơ đấy, mày không đánh tối về đừng có mà tiếc".

Vá giật mình vì con số 43 Hương Tịt cho trùng với số mà Vá soi ra. Mà đúng thật, gì thì gì, Hương Tịt cho số rất chuẩn, cho mấy người đều trúng rồi. Cái đcm đây quả là ý trời rồi còn đéo gì nữa hahahahaha dập máy xong Vá gọi ngay cho chị chủ lô, ánh mắt Vá sáng lên hy vọng, miệng Vá nói dõng dạc :
- CHỊ À, GHI EM ĐỀ CON 43 NHÉ ! TỐI EM QUA LẤY TIỀN !!

Tối hôm đấy đề về 34 !

Chị giáo viên đứng nặn lô bên hồ Văn Chương.



Giáo viên là nghề thiêng liêng, là người ươm mầm tương lai, là người tri thức và lịch sự.
Chị Quỳnh là giáo viên bổ túc, nếu không ai nói thì chắc mọi người tưởng chị Quỳnh là má mì chuyên lừa đảo.

Chị Quỳnh trẻ, mặt chị trông điêu thuyền, mồm hay leo lẻo và chửi bậy như ranh. Chị thích buôn dưa lê cùng mấy bà già và đánh cờ bạc khét mù!
Chồng chị Quỳnh đi làm công trình, có khi cả tháng mới về 1 lần. Lương chị Quỳnh 3 cọc 3 đồng. Và tất nhiên, cái tầm đã ngập vào cờ bạc thì đến lương tổng thống còn không đủ để thoả mãn chị, chứ đừng nói đến lương giáo viên.
Thế là chị Quỳnh đi múc họ, vay nặng lãi.

Có hôm chị chạy sang nhà tôi mặt hớt hải :
- Bơm Bơm !! Mẹ có nhà không em ??
Tôi thật thà trả lời :
- Mẹ em không có tiền đâu chị sang nhà bà Hà hỏi vay xem.
Chị Quỳnh cười kiểu cơm nguội chan nước lọc rồi quay lưng đi về, mặt như đâm lê.

Lúc sau chị lại chạy sang :
 - Bơm ! Có tiền không cho chị mượn chị mua thuốc cho con bé! Mai anh nhà chị mới về mà chị hết tiền rồi, mai anh về đưa tiền chị trả em luôn ! Con bé nó ho nhiều quá từ tối đến giờ.

Ho lồn. Tôi lạ đéo gì văn của chị, chị vay tiền đóng họ chứ thuốc men đéo gì. Tôi lắc đầu kêu không có tiền, chị xui tôi về xin tiền bà già cho chị mượn. Tôi nhất quyết lắc đầu không cho, chị đành đi về.

Những hôm chồng chị về, chị lại có tiền, không phải lo xoay tiền đóng họ nữa, chị đóng cửa ở lì trong nhà.
Có đêm chồng chị về, chị dắt con bé con sang nhà tôi, mặt đau khổ :
 - Bảo mẹ cho chị gửi nhờ con bé ngủ ở đây 1 hôm đc ko đêm nay chị phải làm giáo án mai đến kỳ trường kiểm tra mà nó quấy quá chị không làm đc. Nó bảo cả khu này nó quý nhất bà Liên nên xin sang nhà bà Liên ngủ đấy chú Bơm ạ. Nhờ con nhờ, hôm nay con ngủ với bà Liên nhé cho mẹ còn làm..."

Tôi biết thừa là chị gửi con bé sang để chị với chồng phang nhau cả đêm chứ giáo án giáo vở quý báu đéo gì. Đm hãm. Chồng về thì chị có tiền, chồng đi chị lại quay quắt.
Sáng nay tôi thấy nhà chị bị ném cứt, thối um! Đó là dấu hiệu của sự khánh kiệt tài chính của chị Quỳnh.

Dạo này sắp Tết nên tôi thấy chị sốt sình sịch. Vì Tết thì chủ nợ đến đòi nhiều.

Lại nhớ lại năm ngoái, cũng đợt sát Tết. Tết nên học sinh đến nhà chị để thăm nom nhiều, cũng vì gần Tết nên chủ họ đến thăm chị cũng-nhiều. Cứ 1 tốp học sinh đến đóng tiền, thì 1 tốp chủ nợ đến thu tiền. Lần đó chị mang cả hộp rượu chạy sang nhà tôi, mặt lấm lét :
- Bơm Bơm chị nhờ tí. Chị đang nhập quà Tết về bán kiếm thêm mà ế quá ko ai mua. Bơm mua ủng hộ chị đi chị bán bình thường là 500 nhưng giờ bán lấy gốc là 300 thôi. Đi, mua cho chị đi. Nhớ,? Mua ủng hộ chị nhớ !"
Và tôi cũng đọc con mẹ vị luôn đó là hộp rượu Tết học sinh mang đến biếu chị chứ buôn bán gốc gác đéo gì. Tôi lắc đầu :
- Trăm rưởi em mua cho. Đang hết tiền
- Úi giời thôi khiếp mặc cả phát nửa giá
- Thế thôi em cũng đang hết tiền.
- 200 nhé ?
- Thôi em vào nhà đây chị hỏi ai xem
- Ừ ừ ừ thế đây trăm rưởi cũng đc."

Tôi rút tiền cho chị và cầm hộp rượu. Tôi biết là tầm này có nói chị ăn cứt chị cũng ăn chứ đừng nói là mặc cả trăm rưỡi. Vì chị đang quẫn rồi.

Cầm tiền xong chị chạy ra ngoài, tôi thấy giọng chị lanh lảnh nói với 1 thằng đang đứng đợi:
- Đấy khổ quá có phải chị không muốn đóng cho em đâu, tại thằng cu em nó nợ tiền chị nó bảo là đến tối nay lấy đc mà nó đưa đc cho chị mỗi từng này. Tại nó đấy chứ có phải tại chị đâu. Thôi cho chị xin chậm 1 ngày nhé ? Mai chị lấy lương rồi chị gửi đủ cho. Nhé, em nhé..

Hôm nọ thấy chị Quỳnh ngồi buôn với mấy bà già, thở dài, mặt dài ra, kêu chán đời. Tôi hỏi xã giao :" Chắc lại hết tiền nên chán đời chứ gì ?". Chị lắc đầu bảo hôm nay thấy con bé con đang kêu dạo này bạn nó không đón đi học nữa nên phải đi bộ, mà đi bộ rõ xa với cả mệt lắm. Nghĩ bụng muốn mua cho con cái xe đạp điện đi học mà giờ nợ nần ngập đầu lấy đâu ra tiền mà mua. Đấy cứ mải mê cờ bạc rồi không quan tâm đc đến con, mẹ kiểu này thì tồi quá.
Nghe hết chuyện tôi mới bảo chị gọi điện thủ thỉ với chồng ấy, kiểu gì chả có. Chị gọi đi rồi em dẫn chị đi mua.
Chị gọi điện trình bày nguyên văn với chồng, ngay lập tức chồng chị chuyển tiền về, chị và tôi đi mua cho con bé 1 chiếc xe mới kíng coong.

Cả chị lẫn tôi và con bé vẻ mặt rạng rỡ, phấn khởi. Thấy mẹ con nhà chị vui mà tôi cũng vui lây.

Xế chiều hôm qua thấy con bé nhà chị Quỳnh đi bộ qua nhà, tôi mới ngạc nhiên hỏi xe đâu ????? Con bé đứng ngó nghiêng :
-  Mẹ cháu bảo mẹ cháu mượn xe đi chợ rồi chú ạ.

Tối hôm đó mọi người trong ngõ thấy chị Quỳnh đang thấp thỏm cầm điện thoại nặn lô bên hồ Văn Chương. Chị ngồi đó, mặt căng thẳng vãi lồn, và đéo thấy bóng dáng cái xe đạp điện đâu cả..

Nhà vệ sinh trường cấp 3 năm ấy


Nhân dịp cả ngõ đéo ngủ đc vì nhà ông Kiên đang hút bể phốt, tiếng máy hút ầm ầm, mùi thối um. Mình lại nhớ lại cái nhà vệ sinh của trường mình học cấp 3..

Mang tiếng trường trên phố, mà cái nhà vệ sinh bẩn vãi cả lồn. Thực sự.

Nhà vệ sinh trường tôi đc chia làm 2 gian, tường đc sơn màu vàng cứt nhìn kém sang kinh khủng, sơn như màu tù hỏa lò nhìn thôi đã đéo muốn nói chuyện cứt đái nữa rồi.
Nhà vệ sinh đc chia làm 2 gian, 1 nam 1 nữ, chung nhau bức tường. 2 bên bẩn và bốc mùi chẳng khác đéo gì nhau.

Mỗi lần đi ngang qua mà chẳng may có hít thở sâu sâu 1 tí là kiểu đéo gì cũng đâm đầu vào tường, vì khai. Đéo hiểu tại sao lại khai đến thế mặc dù trưa đéo nào cũng có mấy thằng mặc giặc bị phạt xách xô kéo nhau xuống đấy dội nước.

Ngày ấy trường tôi không xây bệ hố xí hiện đại như bây giờ, mà tất cả sinh hoạt vào 1 cái máng xây bằng xi măng.

Cái máng đái của 2 phòng nam nữ thông nhau, chỉ ngăn cách bởi 1 bức tường. Cái máng đó luôn luôn ngập nước lõm bõm, mà đm hình như ở đấy còn có cả cá hay cái con đéo gì nó bơi ấy. Đầu nguồn ở bên phòng nữ và cuối nguồn ở bên phòng nam, nước chảy tuần hoàn. Nếu bạn tụt quần đái bên phòng nữ thì nước sẽ chả sang phòng nam rồi mới chảy xuống cái lỗ.
Cứ hình dung nó là kiểu chỉ cần đứng bên phòng nam và thò tay xuống luồn  qua cái máng đấy là có thể chơi oẳn tù tì với các bạn nữ.

Thằng Thành ở lớp tôi, ngày ấy nó có con iphone 5s mới kính coong, nó đến lớp là cả lũ con gái đều xúm lại mượn để chụp ảnh. Thế rồi 1 buổi trưa hè Thành đi vệ sinh, nhưng do mải dán mắt vào điện thoại mà đéo tập trụng vào việc chính, Thành làm rơi con mẹ điện thoại vào cái máng đái bì bõm nước ấy 🎉

Bỏ đi thì tiếc, nhặt lên thì bẩn vãi lồn. Nhưng có lẽ là điện thoại quan trọng hơn tất cả, Thành nhặt lên, lau vào áo. May mà nhặt kịp, vẫn dùng được.
Nhưng kể từ đó đéo có con nào mượn điện thoại của Thành nữa.

Lũ con gái ngày ấy, bẩn như người nguyên thủy. Phòng vệ sinh nào cũng có 1 hoặc rất nhiều thùng rác. Cái thùng rác sinh ra để cho chúng vứt giấy chùi đít, băng-vệ-sinh, hay thậm chí nhét cả mả bố chúng nó vào đấy cũng-được!.
NHƯNG : lũ con gái chuyên vứt băng-vệ-sinh xuống cái máng đái để cho nó trôi sang bên phòng nam.

Hiện tượng đó, đéo thể diễn tả bằng lời.

Thế rồi các bạn biết gì không ? Tương truyền rằng nếu có 1 cái băng-vệ-sinh nào trôi từ bên kia bức tường sang, bọn con trai sẽ hô hào nhau tụt quần xuống và đái cho cái bvs đấy trôi ngược dòng về lại bên phòng nữ🤗 địt mẹ dã man chưa ? Lũ con trai sẽ gào ầm lên :” MÁU LỒN !!” sau đó sẽ có tiếng lách cách của thắt lưng rồi sau tiếp nữa là tiếng ào ào như thác đổ.
Cái bvs sẽ bị chúng nó đái cho trôi ngược con mẹ lại về phía đầu nguồn.

Có hôm tôi vào phòng vệ sinh hút thuốc cùng chúng bạn, tự nhiên thấy 1 chiếc băng-vệ-sinh trôi lững lờ sang bên phòng nam.
Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, lũ con trai hét ầm lên MÁU LỒN MÁU LỒN , sau đó là tiếng ào ào. Lần này chúng dùng gáo nước để đáp trả, chứ đéo dùng chim nữa.

Và địt mẹ mấy con mặt lồn ở thế giới bên kia cũng đéo kém phần long trọng, thấy thế chúng hô hào mấy con dái trong lấy gáo nước để phang lại lũ con trai. Thế là thành con mẹ quả chiến tranh trong hố xí thật là bẩn thỉu, ào ào tiếng nước, tiếng hét, tiết Địt con mẹ mày vang lên. Cái máng đái lúc này dập dìu dập dìu, cái băng-vệ-sinh cứ trôi từ bên này sang bên kia.

Cứ thế lũ trẻ đùn đẩy nhau cái băng bịt lồn.

Và cao trào đc đẩy lên đỉnh điểm khi có con nhà thổ quạ mổ vào lồn nào đó đã ỉa con mẹ cả vào cái máng :) ừ đấy đang vui vẻ thì tôi nhìn thấy cục cứt nổi lên. Vàng như nắng mùa thu, tròn xoe. Cả lũ nhìn thấy cứt hoảng quá té mất ảnh, đm chúng chạy va cả vào nhau đéo hiểu sao chỉ là cứt thôi mà có cái đéo gì mà phải sợ như thế ??

Chỉ duy nhất thằng Thành, nó lấy gáo múc cục cứt lên, chạy lao sang bên phòng nữ.

Đến tận bây giờ câu chuyện con Chi Lùn bị thằng Thành ụp cả gáo cứt vào đầu hôm ấy vẫn được lan truyền từ thế hệ học sinh này qua thế hệ học sinh khác tại trường.
Rất có thể giai thoại đó sẽ được tạc vào đá và được dựng ở vị trí trang nghiêm trong nhà vệ sinh.

Chó ngu !


Chó nhà tôi là chó cảnh, loại chó mà 1 ngày chúng đòi ăn hết 50 nghìn tiền thịt bò + hốc 1 quả trứng vịt lộn mỗi sáng và 2 tháng cho đi spa tỉa lông mài móng 1 lần.
Nhưng nhà tôi nuôi nó theo kiểu chó ta, cả nhà ăn cơm xong còn lại gì thì nó ăn nấy.

Ngày ấy tôi chuộc đc nó ở trên Hồng Mai. Lúc nhìn thấy nó mà tôi cứ ngỡ đó là anh Long nghiện trong hình hài con chó vậy. Nó bé hom hem, lông dính đầy bùn đất, 4 chân lều nghều, da bụng dính vào da lưng, mõm nhọn hoắt, màu lông nó loang lổ lốm đốm trông như lang ben hắc lào, nhìn cũng không đến nỗi nào nhưng để mà tổng thể lên một con chó thì xấu vãi lồn.
Nhưng đéo hiểu sao ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại nhận mình là chủ con chó rồi móc túi ra 500 nghìn - số tiền mà tôi có thể dùng để giúp đỡ gia đình, mua cho cha già cái áo, mua cho mẹ hiền đôi dép, mua cho em gái sách vở giấy bút hoặc đem đi từ thiện giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh - để chuộc con chó ghẻ.

Chiều hôm ấy tôi ôm nó về, bố tôi nhìn tôi với ánh mắt đéo thể kinh tởm hơn, như nhìn thấy chó tha băng vệ sinh về nhà vậy. Mẹ tôi thốt lên 1 tiếng :" Ối dổ ôi !!!? đm thằng dở hơi này mày tha cái con đéo gì về thế này ???". Tôi nói đó là con chó cảnh nhưng mẹ tôi cứ bảo rằng đó là con quái thai.

Rồi tôi ngồi tắm rửa cho nó, từng lớp đất từng lớp bụi bẩn trôi xuống dần dần. Mỗi một lớp đất bụi trôi xuống là tôi lại thấy rõ hình hài của con chó hơn, địt mẹ nó xấu kinh dị !!! Đéo gì lắm nữa chó củ địt gì thế này không biết ???? Càng tắm sạch nó lại càng xấu mới nẫu chứ.
Tắm xong tôi sấy khô lông cho nó, ok mẹ tôi nói đúng. Nó giống con quái thai hơn là con chó!

Tôi chụp ảnh lại mang đi hỏi thì nhận đc câu trả lời con này là dòng chó săn gì gì đấy, nói chung là giống chó Tây, để nuôi làm cảnh. Tôi bấm bụng nghĩ chắc nó còn bé và đang bị đói ăn nên mới thế, có khi chăm nó 1 thời gian rồi nó lớn mọc đủ lông phát triển đủ to thì sẽ đẹp hơn.
Thời gian trôi đi, càng lớn nó càng xấu !

Lúc này nó đã to nặng khoảng 5 6 cân. Tôi chịu thua và chấp nhận là nó đéo thể đẹp lên đc nữa, thế nên tôi tự an ủi mình là bọn chó xấu thì thường lại hay rất khôn.

Vâng ! Khốn nạn thân tôi, chó nhà tôi không những xấu mà nó còn ngu.

Tôi gọi nó là Lọ. Lọ trong "Quái thai quái lọ", chứ đéo phải "Lọ Lem".

Nó nhìn cái đéo gì cũng sủa. Xe máy đi qua nhà nó sủa, chim bay trên trời nó sủa, chuông điện thoại kêu nó cũng sủa. Nhưng có hôm nhà tôi bị dắt mất cái xe đạp, thì đéo thấy mặt mũi con chó đâu. Và tuyệt nhiên đêm hôm ấy cũng đéo có lấy 1 tiếng sủa.

Lần nọ tôi dắt nó ra công viên, đang đi thì nó chạy đến chỗ mấy con chó đang đứng ở đấy. Thế là có con chó Pug nhảy vào cắn nó, nó kêu oăng oẳng xong vật lộn cắn sủa ầm ĩ với con Pug. Con Pug bé bằng nắm tay, con Lọ to như hà mã, nhưng vật lộn mãi mà đéo đánh lại được nó. Xong 2 con vật nhau gấu gấu oẳng oẳng kiểu lồn gì mà con Lọ cắn con mẹ vào chân mình 🙂 vâng tôi bị cắn bởi chính con chó của mình các bạn ạ hê hê đen

Dường như cắn tôi vẫn chưa đủ, thứ chó xấu người xấu cả nết đéo thể giáo dục ấy còn cắn mất của tôi 2 đôi giày. 1 đôi tôi mua trên Hàng Bông 1 đôi tôi phải oder. Các bạn biết đấy, đồ oder có nghĩa bạn đặt hôm nay thì phải đến khi con bạn đi lấy vợ rồi cháu bạn đi học đại học thì giày mới về đến nơi, ấy thế mà con khốn nạn nó nỡ cắn của tôi đm. Hôm nó cắn đôi đầu tiên, tôi cầm chính cái đôi giày bị nó cắn nát để vả vào cái mõm chó ngu của nó rồi tôi buộc mẹ vào cổ nó lủng lẳng, cho nó nhớ mà lần sau cạch mặt tôi ra. Nhưng nó ngu nên đéo biết sợ. Lần sau cắn tiếp tôi xúc cứt mèo đổ con mẹ vào bát cơm của nó luôn đcm !!

Sau không cắn giày nữa thì nó chuyển sang bắt chuột. 1 thời gian nhà tôi thối um vì con lồn Lọ cắn chết chuột rồi tha đi giấu khắp nhà. Đợt đấy tôi với con Vá suốt ngày đánh nhau vì bị đổ oan là đánh rắm thối nhà. Mãi về sau mới biết thối là do chuột chết. Có lần con Vá đang ngồi trên ghế thì thấy đít cộm cộm, thò tay xuống móc ra thì thấy nguyên cái đầu con chuột đang trợn mắt lên lườm địt mẹ nó chứ cái loại lồn đội lốt chó, tự thổ chí kim nghìn năm văn hiến chưa thấy con chó nào ngu như con chó này ! Địt mẹ ngu chưa đủ mà nó lại còn xấu nữa !

Và nó đéo hề thân thiện. Tôi hay sang nhà chị Quỳnh xin cơm thừa cho nó ăn, mỗi lần cho ăn tôi lại thủ thỉ với nó :" Cơm của Quỳnh cho đấy ! Hốc xong rồi sang trông nhà cho Quỳnh nhé !". Rồi 1 hôm chị Quỳnh sang nhà ngồi buôn với mẹ tôi, lúc chị sang thấy nó đang nằm, do bản tính thân thiện yêu động vật tình thương mến thương chị mới sờ đầu nó 1 cái. Thế là thôi nó cắn cho phát đcm đéo hiểu sao.
Chị Quỳnh mới chửi : A địt mẹ con chó tao hay cho mày cơm mà mày lại cắn cả tao !".
Từ đấy tôi đéo dám vác mặt lồn sang để xin cơm chị nữa. Vì ngại.

Hôm qua ngồi ở nhà lúc có cả con Lọ nằm đấy, tôi mới nói đùa với mẹ tôi :" Mẹ ơi bán con Lọ đi nhé, để con gọi người ta đến bán nó đi !".
Có lẽ lần này nó bắt đầu khôn hơn, nghe thấy thế sợ quá trốn mẹ đi mất cả ngày. Tôi vừa mừng vừa lo. Mừng vì tôi biết hoá ra nó cũng hiểu tiếng người chứ đéo phải loại óc chó, lo vì sợ nó đi mẹ mất không tìm đc.

Tìm mãi tìm mãi đến tận trưa nay thì tôi thấy chị Quỳnh bảo là đi chợ thấy con Lọ đang bị xích ở bên ngõ Lệnh Cư vì cắn chết con mèo cảnh của nhà người ta 🙂
Tôi phải sang chuộc nó về, đền mất 7 triệu con mèo.

Địt mẹ có khi lần này tôi bán nó thật.

Cơm chan nước mắt

Cứ đến 7h tối khi TV chạy nhạc nền thời sự là tôi lại nghe thấy tiếng bạt tai và tiếng trẻ con khóc ré lên. Tiếng động phát ra từ bê...