Cạnh nhà tôi có anh Long. Trước anh Long nghiện lòi mắt. Giờ
thì anh hết nghiện rồi, nhưng bỗng nhiên sáng nay đi ra đầu đường nhìn thấy cái
xi lanh nằm chỏng chơ dưới cột điện tôi lại nhớ đến anh Long, thời mà anh đang
nghiện trong giai đoạn cao trào nhất.
Khoảng những năm 200x, anh Long suốt ngày bị vợ doạ tống đi
trại cai nghiện. Khi ấy anh tâm sự với tôi, bảo :
- Nó mà dí anh đi cai nghiện anh uống con mẹ thuốc chuột chết
trước cửa nhà cho nó xem.
Nhưng mấy lần chị Hà - vợ anh Long bắt anh đi cai nghiện thì
tôi chỉ thấy anh trốn đi mất hút mấy hôm hoặc 1 tuần rồi lại vác mặt về chứ
không thấy anh mua thuốc chuột.
Có lần anh Long đang ngồi chơi đầu đít với tôi thì đầu ngõ
có bóng chị Hà đi cùng 2 3 người nữa thấp thoáng. Anh Long đứng phắt dậy hớt hải
:
- Địt mẹ con khốn nạn lại gọi người đến tóm tao đi trại đấy.
Anh đi nhé !
Thế là anh Long lẩn mất.
Lần thì chị Hà đi chợ về thấy chồng đang nằm ngủ , chị vội
quay đầu đi gọi cán bộ vận động cai nghiện ở phường. Về đến nhà thì lại đéo thấy
anh Long đâu nữa, đm tài thật. Như ma !
Sau vài lần, chị Hà chối, cũng đéo thèm gọi người đến để bắt/vận
động anh Long đi cai nghiện nữa, để kệ vậy muốn thế đéo nào thì thế. Song song
đó thì chị cũng cắt con mẹ khoản tiền tiêu vặt của anh Long mà chị đang trợ cấp.
Đại khái là muốn hút muốn chích thì tự đi mà kiếm tiền, tao đéo cho nữa.
Thiếu gạo thì có thể anh Long sẽ sống đc, nhưng thiếu thuốc
thì khác đéo nào bảo Long ơi mày đi chết con mẹ mày đi. Không đầu hàng trước số
phận, anh Long bắt đầu đi quay quắt.
Mới đầu anh mang cái hộp gỗ to mà đéo ai biết bên trong đấy
có cái gì ra ngồi đầu đường dựng biển sửa xe đạp. Ngày đầu tiên thấy anh kiếm
đc 2 3 chục nghìn, vài ngày sau thì bắt đầu thấy anh mang xe về nhà sửa cho
khách, nghe vẻ công việc thuận lợi. Đến khoảng tròn 1 tuần thì tôi thấy có bà
già đứng dựng xe đạp trước cửa nhà anh Long chửi ông ổng. Tôi hỏi có việc gì
thì mắt bà sáng quắc lên :
- Tiên sư bố thằng chó đẻ nó sửa xe cái kiểu mất dạy gì mà
tao đang đi thì bánh nó rơi mẹ ra khỏi xe làm hôm nay tao tí thì chết.
Hoá ra anh Long đéo biết sửa xe.
Sửa đéo đc, thì anh chuyển phỏm sang phá. Hôm nhà bà Hải
trong ngõ tôi đập đi xây lại, anh Long vác búa sang xin 1 chân phá tường. Bà Hải
trả cho anh 50k/ngày. 50k ngày đó là đã đc 1 phát xì ke phê trợn cả mắt, thấy vậy
nên anh Long đã không bỏ qua cơ hội đó.
Nhưng các bạn ạ, xây nhà phá đường là nghề của sức dài vai rộng
chứ đéo phải là việc dành cho nghiện. Người ta đập 1 phát là đổ cả mảng tường
cao cả mét. Anh Long gồng đít bặm môi đục đục đẽo đẽo mãi mới đc 1 lỗ nham nhở,
đến cái lỗ lồn còn to hơn thế . Xong đéo hiểu đục đẽo kiểu gì lại phá con mẹ cả
sang nhà bên cạnh. Cuối cùng chị Hà phải đền mất mẹ 200k sửa lại. Chán. Đéo đc
việc gì.
Rồi sau suốt khoảng thời gian đó, anh Long làm gì cũng không
ai rõ. Chỉ biết dạo đó ngõ nhà tôi cả ngõ bên cạnh và các khu vực xung quanh mất
cắp vặt nhiều, đéo hiểu có phải do anh Long không nữa.
Một buổi chiều nọ anh Long thấy con bé ở ngõ dưới dắt chó đi
ăn sáng. Anh ngồi ăn trứng vịt lộn, cùng bàn với nó. Con bé ăn phở, cứ ăn đc 1
miếng thì nó lại đút cho con chó 1 miếng- bằng chính chiếc thìa đấy đcm tởm.
Anh Long nhìn thế mới lẩm bẩm :" Đm đúng là ngu. Thìa mình ăn lại đi ăn
chung với chó !".
Con bé nghe thấy vậy liền khỉnh khỉnh nói bâng quơ :
- Ngu còn hơn nghiện !
Anh Long câm mồm ngay lập tức.
Sau vụ đó có lẽ anh Long thấy danh dự mình bị chà đạp, anh
quyết tâm cai nghiện. Anh nói rằng anh sẽ tự giác đi vào trung tâm cai nghiện,
anh chán cảnh hút hít rồi để trẻ con nó khinh rẻ rồi, anh sẽ thay đổi-vì vợ, vì
con.
Quyết tâm là thế vậy mà tuần đéo nào tôi cũng vẫn thấy anh
phê đều đều. Lần nào chơi xong anh cũng hay ngồi ở trước sân nhà, mắt dại cả đi
dãi dớt chảy hết mẹ cả xuống áo. Mỗi lần khoảng hơn 1 tiếng. Phê thế này thì
đéo hiểu bao giờ mới cai đc.
Cuối cùng ở phường nhà tôi có phong trào vận động các thanh
niên nghiện đi cai, đéo tự giác thì sẽ có người đến tóm cổ lôi đi. Khổ nỗi cả
ngõ mỗi mình anh Long nghiện, thành ra anh đc vào diện để ý sát sao.
Cảm thấy đéo thể chày cối đc nữa, anh Long bảo với tôi là sẽ
mua cái xích tự xích chân mình ở nhà để tự cai.
Hôm sau tôi sang chơi thì thấy anh Long đang bị xích chân
như con chó ngồi chỗm chệ trên giường, đống chăn xung quanh anh quây gọn vào
trông như ổ chó đẻ. Anh nhìn tôi với ánh mắt trân trối :
- Theo mày thì anh có cai đc không ??
Tôi nhún vai :
- Em chịu. Chắc là đc...
Ngày đầu tiên, anh Long ở nhà, cơm ăn 3 bữa. Rảnh rang anh
Long còn ngồi vẽ tranh, hát hò yêu đời lắm.
Anh bảo tôi rằng anh sẽ viết nhật ký về cai nghiện cho tôi
xem. Mỗi ngày viết 1 tí, rảnh mà !
Ngày thứ 2, tôi đã bắt đầu nghe thấy tiếng xích kêu lên loẻng
xoẻng và tiếng thở dài thườn thượt của anh Long. Tôi biết rằng anh đang bứt rứt
vì vật thuốc.
Ngày thứ 3 vợ anh Long để quên nồi canh đang nấu bằng bếp ga
rồi khoá cửa đi đón con. Nồi canh sôi trào nước ra chảy mẹ xuống tắt lửa. Nhưng
ga thì vẫn xì ra đầy cả phòng. Anh Long ngửi thấy vậy nhưng mà chân đang bị
xích nên anh đéo chạy đc. Anh liền rú lên như chó dại cho cả ngõ đều nghe thấy.
Mọi người ở ngoài hô hào phá cửa để cứu anh Long ra.
Tôi vẫn nhớ như in cảnh tượng hôm đấy ở bên ngoài mọi người
phá cửa rầm rầm, bên trong thì tiếng xích kêu lên kình kình liên hồi cùng tiếng
hú của anh Long ở bên trong nhà. Anh Long đang cố gắng vùng vẫy giật xích để thoát
thân, mọi người thì cố gắng phá cửa xông vào. Càng ngày tiếng anh Long rú lên
càng to :
- ÓI DÒI OIIII ĐỊT CON MẸ MÀY HÀ ƠI MÀY GIẾT TAO THẬT RỒI HÀ
ƠI LÀ HÀ ƠIIIIII
Nghe tiếng kêu la tuyệt vọng của anh Long mà tôi rụng rời cả
chân tay. Giả dụ bây giờ mà có 1 tia lửa phát ra là anh Long thành chó thui. Hoặc
kể cả không cần lửa thì anh Long cũng thành chó chết , vì ngửi khí độc
Vào đến trong nhà thì tôi thấy anh Long đang lịm đi trên giường
nằm co quắp như Tôn Ngộ Không bị nhúng vào nồi lẩu. 1 lúc sau chị Hà mới hớt hải
chạy về đưa chồng vào viện.
Tối hôm ấy nhìn anh Long nằm bất động thở oxi trong viện,
tôi nghĩ có khi quả này anh đi hẳn. Thôi thì số, anh sống dặt dẹo như thế cũng
khổ, thà đi cho nhẹ nợ trần.
Nhưng anh Long chỉ nằm đó 2 ngày rồi bật dậy, đéo chết, thế
mới tài.
Bất giác tôi tự nhiên hình dung ra anh giống như con gián vậy.
Sau quả đó anh Long bảo tôi số anh là số nghiện rồi, đéo cai
được nữa. Có lẽ cũng sau vụ đấy mà sức khoẻ anh Long yếu đi hẳn hay sao mà tôi
không thấy anh lang thang ngoài đường nữa, cũng hết hẳn vụ mất đồ vặt của dân
quanh ngõ. Mỗi lần vật thuốc anh Long lại lôi rượu ra uống, rượu thì rẻ hơn thuốc
phiện thật, uống cũng bớt thèm hút chích hơn.
Cuối cùng cai đc thuốc phiện thì anh lại nghiện con mẹ nó rượu,
nát và nẫu hơn vạn lần.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét